TÂM TÌNH DÂNG MẸ NÚI CÚI, Chúa nhật XIX Thường niên – Năm A
“Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!” (Mt 14,27)
Giữa không gian linh thiêng của ngọn đồi mang tên Mẹ Núi Cúi, con đến bên Mẹ để được lặng yên dưới ánh mắt hiền từ của Mẹ. Trong giây phút thánh thiêng này, lời Chúa Giêsu trong Tin Mừng lại vang lên tha thiết trong lòng con: “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!”. Lời ấy như làn gió mát xoa dịu mọi âu lo, như ánh bình minh xua tan màn đêm của những bất an trong tâm hồn con.
Con nhận ra rằng cuộc đời con cũng không ít lần lênh đênh như con thuyền của các môn đệ năm xưa. Có những cơn sóng nổi lên từ những biến cố bất ngờ. Có những ngọn gió của thử thách, của hiểu lầm, của bệnh tật, của những thất vọng, Giông bão, bệnh tật, hiểu lầm… tất cả đều là những thách đố trên hành trình đức tin. Nhưng thay vì sợ hãi hay thất vọng, hãy biến những thách đố ấy thành cơ hội để đến gần Chúa hơn, để học biết phó thác và tin tưởng nơi Ngài. Bởi khi có Chúa đồng hành, dù giữa những phong ba của cuộc đời, con vẫn bình an, vì biết rằng mình không bao giờ đơn độc và chẳng có gì phải sợ hãi.
Giữa những sóng gió ấy, Chúa lại đến, Người không dập tắt cơn bão ngay lập tức, nhưng trước tiên Người ban cho con một điều quý giá hơn cả là sự hiện diện của Chúa. Chỉ một lời: “Chính Thầy đây”, cũng đủ để bóng tối của nỗi sợ nhường chỗ cho niềm hy vọng. Con hiểu rằng, điều làm con bình an không phải vì biển đã lặng, nhưng vì Chúa đang ở cùng con, điều con cần không phải là một cuộc đời không có sóng gió, nhưng là có Chúa hiện diện trong mọi sóng gió ấy. Bởi khi Chúa ở cùng, biển dữ cũng trở thành con đường đưa con đến gần Chúa hơn.
Xin cho con đừng chỉ nhìn vào những con sóng đang nổi lên trong cuộc đời, nhưng biết ngước mắt nhìn về Chúa Giêsu đang tiến đến giữa biển khơi. Xin cho con đừng để những nỗi lo lắng, những giới hạn của bản thân, những thất bại hay những lời nói của người khác làm con đánh mất bình an.
Mẹ ơi! Có biết bao người hôm nay cũng đang tìm về bên Mẹ. họ cũng đang phải chiến đấu với những sóng gió của cuộc đời. Có người mang theo một căn bệnh chưa có lời giải đáp. Có người đau đáu vì gia đình. Có người âm thầm khóc vì mất mát. Có người đang đứng trước những ngã rẽ quan trọng của cuộc đời. Có người tưởng chừng không còn đủ sức để bước tiếp. Xin Mẹ hãy ôm lấy tất cả trong vòng tay từ mẫu của Mẹ. Xin Mẹ dẫn từng người đến gặp Chúa Giêsu – Đấng luôn dịu dàng nói với chúng con “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!”
* Nt. Maria Trịnh Nhung, SJP
Vicente Nguyễn Thương, fM@
