Bên Mẹ Núi Cúi

MẸ VẪN ĐỨNG ĐÓ

Mẹ vẫn đứng đó…
Giữa trời cao, giữa đất rộng mênh mang,
Đôi tay mở ôm cả miền Đông nắng gió,
Mắt Mẹ hiền dõi theo từng bước nhỏ,
Đợi đoàn con trở lại giữa nhân gian.

Mẹ vẫn đứng đó…
Bao mùa mưa nắng phủ trắng thời gian,
Gió Núi Cúi thì thầm lời kinh cũ,
Sóng hồ Trị An ngân vang câu nguyện cầu,
Như khúc hát bình yên ru hồn lữ khách.

Có những người đến mang đầy nước mắt,
Gánh trên vai bao cay đắng cuộc đời.
Có những trái tim tưởng chừng vụn vỡ,
Quỳ dưới chân Mẹ… lặng lẽ mỉm cười.

Mẹ chẳng nói một lời,
Nhưng ánh mắt dịu hiền là Tin Mừng của hy vọng.
Bàn tay Mẹ không chạm vào thương tích,
Mà chữa lành bằng tình yêu thẳm sâu.

Bao người trẻ tìm lại hướng đi,
Bao gia đình nối lại nhịp yêu thương.
Bao tâm hồn nguội lạnh
Được sưởi ấm trong ánh nhìn của Mẹ.

Mỗi đoàn hành hương là một câu chuyện,
Mỗi bước chân là một lời tín thác dâng lên.
Tiếng chuông ngân hòa cùng lời Kinh Mân Côi,
Bay lên trời như hương trầm tha thiết.

Từ đỉnh Núi Cúi,
Thập giá Chúa ôm trọn cả quê hương,
Và dưới chân Thập giá,
Mẹ vẫn đứng đó… như ngày xưa trên đồi Can-vê.

Đứng để đợi.
Đứng để lắng nghe.
Đứng để ôm lấy những đứa con trở về sau bao lạc bước.

Người đến rồi đi,
Thời gian vẫn lặng lẽ trôi qua.
Chỉ có Mẹ,
Vẫn kiên nhẫn đứng đó…

Để khi lòng người mỏi mệt,
Ngẩng nhìn lên là gặp ánh mắt yêu thương.
Để khi niềm tin chao đảo,
Vẫn còn một vòng tay mở rộng chờ mong.

Mẹ vẫn đứng đó…
Không chỉ trên đỉnh Núi Cúi,
Mà trong từng nhịp tim biết tìm về Thiên Chúa.
Không chỉ giữa trời Đồng Nai,
Mà giữa mọi nẻo đường của cuộc sống.

Và con tin rằng,
Cho đến ngày cuối của hành trình trần thế,
Dẫu bao đổi thay của tháng năm,
Mẹ vẫn đứng đó…

Đứng để chỉ cho nhân loại con đường đến với Đức Kitô.
Đứng để nhắc chúng con rằng:
Nhà của Mẹ luôn rộng mở.
Và trái tim Mẹ sẽ mãi không bao giờ khép lại.