Bên Mẹ Núi Cúi

TÂM TÌNH DÂNG MẸ NÚI CÚI, Chúa nhật XX Thường niên – Năm A

TÂM TÌNH DÂNG MẸ NÚI CÚI
Chúa Nhật 20 TN A (Mt 15,21-28)
“Lạy Ngài, xin cứu giúp tôi!”

Giữa những bộn bề của cuộc sống, chúng con đến bên Mẹ không chỉ để ngắm nhìn Mẹ, nhưng để được ở lại bên Mẹ, để trao cho Mẹ những niềm vui, những nỗi buồn, những thao thức và cả những bôn bề trong cuộc sống.
Tin Mừng Chúa nhật XX Thường Niên hôm nay kể lại câu chuyện thật đẹp về một người phụ nữ Canaan. Chị không thuộc dân Israel, không có địa vị, không có gì để tự hào, nhưng chị có một điều rất quý giá đó là một niềm tin mạnh mẽ và một trái tim không bao giờ bỏ cuộc. Chị chạy đến với Chúa Giêsu và kêu lên: “Lạy Ngài, xin cứu giúp tôi!” Lời kêu xin ấy có lẽ cũng chính là tiếng lòng của biết bao người đang tìm về với Mẹ Núi Cúi hôm nay. Có những người đang phải chiến đấu với bệnh tật, có những người đang đứng trước những nỗi đau mất mát, có những gia đình đang đứng trước sự tan vỡ. Có những giọt nước mắt chẳng ai nhìn thấy, nhưng Mẹ hiểu, Mẹ biết và Mẹ cùng chúng con dâng lên Chúa.
Người phụ nữ Canaan đã xin Chúa, nhưng dường như Chúa vẫn im lặng. Sự im lặng ấy không phải là sự từ chối, nhưng như một thử thách để thanh luyện và tôi luyện đức tin của chị. Chúa nói: “Không nên lấy bánh dành cho con cái mà ném cho chó con” có lẽ là một lời thật khó đón nhận. Thế nhưng, thay vì tự ái hay thất vọng bỏ đi, chị càng khiêm tốn hơn, càng bám chặt vào Chúa hơn và phó thác hơn, chị đã không nản lòng trước sự im lặng của Chúa. Chị cũng không bỏ cuộc khi gặp những thử thách và dường như lời cầu xin chưa được đáp lại. Chị vẫn khiêm tốn, vẫn tin tưởng, vẫn tiến đến gần Chúa hơn. Chính trong thử thách, đức tin được tôi luyện, chính trong sự chờ đợi, lòng cậy trông trở nên mạnh mẽ. Chị không chỉ xin Chúa ban cho điều mình mong muốn, nhưng chị đã đặt trọn niềm tin vào lòng thương xót của Người. Vì thế, khi lời cầu xin được Chúa đón nhận, niềm vui của chị không chỉ là niềm vui vì đạt được điều mình ước nguyện, mà là niềm hạnh phúc vỡ òa của một tâm hồn đã kiên trì tin tưởng và hoàn toàn phó thác nơi Chúa.
Nhìn vào người phụ nữ ấy, chúng con nhận ra chính mình có những lúc chúng con cầu nguyện mà Chúa dường như im lặng. Có những điều chúng con xin mãi mà chưa được như ý. Có những hoàn cảnh khiến chúng con mệt mỏi và tự hỏi “Lạy Chúa, tại sao con đã cầu nguyện rất nhiều mà hoàn cảnh vẫn chưa thay đổi?” Xin cho chúng con hiểu rằng, Chúa không bao giờ bỏ rơi chúng con. Có thể Chúa chưa trả lời theo cách chúng con mong đợi, nhưng Chúa vẫn đang âm thầm đồng hành trong cuộc đời mỗi người chúng con

Xin Mẹ dạy chúng con biết kiên trì trong cầu nguyện và bền vững trong niềm tin. Mẹ ơi, xin cho chúng con đừng chỉ tin khi cuộc đời bình an, nhưng biết tin cả khi giông bão kéo đến. Đừng chỉ tìm Chúa khi chúng con cần điều gì, nhưng biết ở lại với Chúa, biết thực thi ý Chúa ngay cả khi chưa hiểu được đường lối của Người. Xin cho chúng con có được một đức tin như người phụ nữ Canaan một đức tin không bỏ cuộc, một niềm hy vọng không tắt, một trái tim luôn biết chạy đến với Chúa.

* Nt. Maria Trịnh Nhung, SJP – Vicente. Nguyenthuong, fM@